NHỮNG MẸO BỔ ÍCH LÀM HÀI LÒNG CHỦ NHÀ

Tôi tự hào là osin gia đình của cô và cố gắng làm sao mà khi cô đi chơi mà cô vẫn thấy có mình đi theo phụ cô. Vì cô chưa từng lao động nặng và từ nhỏ cô rất sung sướng không đụng tay chân nhiều.

Tôi may mắn được sống trong một gia đình giàu sang và có tâm rất lớn, cho nên tôi cảm thấy được che chở và hạnh phúc. Tôi làm tròn trách nhiệm công việc của tôi, xứng đáng với những gì chủ nhà dành cho tôi.

 

1. Sắp xếp công việc nhà

Với một gia đình hai vợ chồng hai con tôi lo chu toàn. Tôi sắp xếp công việc theo thời gian. Trước khi lau nhà tôi xịt chất tẩy rửa bồn cầu cho mềm trước rồi mới quay qua quét nhà, lau nhà xong xuôi rồi mới quay lại làm vệ sinh toilet.

Còn khi đi chợ thì phải tính toán được cần nấu gì và liều lượng ra sao để nấu mà không dư ra nhiều, không tốn chi phí nhiều của Cô chủ. Mặc dù Cô chủ giao cho osin tất cả tiền đi chợ và chỉ cần nói tiêu đề món ăn thôi còn lại tôi lo. Nhưng tôi có được niềm tin từ Cô ấy vì tôi nghĩ là tiền ai làm ra đều là mồ hôi cả, mình không nên sử dụng bừa bãi.

2. Hiểu được sở thích của mọi người

Để cho mọi người không bị muộn giờ làm, tôi dậy sớm và lên kế hoạch giúp việc nhà trong ngày hoặc làm từ tối qua. Bởi vì đã có thời gian sống trong gia đình rồi nên tôi hiểu hết được tâm lý và tính cách của mọi người.

Chú không ăn cay thì khi tôi nấu bún bò cho gia đình thì tới giai đoạn chín tôi múc ra riêng cho chú rồi mới nêm cay vào.

Vì tôi biết chế biến đa dạng đồ ăn nên nếu một buổi sáng cả nhà đều thích một món ăn sáng, riêng có một thành viên không ăn món đó tôi nhanh chóng chế biến món khác đơn giản.

Bí quyết là phải có sự chuẩn bị sơ bộ và phân chia thực phẩm ra phần trước khi cất giữ, làm như vậy nó sẽ tiết kiệm rất nhiều thời gian. Và mình lại làm hài lòng gia đình.

3. Tinh ý

Tôi biết được chú ít nói chuyện thì khi tôi vào phòng chú tôi không hỏi nhiều và càng không làm lâu trong không gian chú làm việc.

Còn cô rất dễ tâm sự, thì khi có khó khăn tôi lại nhờ cô hổ trợ. Tuy nhiên phải trải qua thời gian tôi mới trở thành

người giúp việc như ý, chứ lúc đầu tôi cũng làm chưa tốt ngay được.

Mỗi lần cô vừa mới về tới là tôi biết cô mệt, tôi chỉ cười với cô không hỏi thêm gì cả. Xe cô mới vào sân là trong này tôi có sẵn một ly nước cam hay một ly nước ép rồi. Có mệt tới cở nào cô vẫn cảm thấy bình an và hạnh phúc khi về đến nhà.

Phòng tắm của mọi người lúc nào tôi cũng để sẵn áo quần mặc ở nhà. Mọi người không phải đi tìm và lục tung lên

4. Đặt tâm mình vào trong đó

Cô rất thích làm đẹp và duyên dáng. Cô đi dạy là mặc áo dài nào phù hợp với túi xách nào hay dép nào tôi biết hết.

Khi cô có chuyến đi công tác xa là mỗi ngày tôi phải tính được cô mặc bao nhiêu bộ. Bộ nào đi tiệc, bộ nào đi dạ hội hay đi ban đêm. Thậm chí là bộ nào mặc đồ lót gì là tôi để chung. Và sau mỗi bộ như vậy là có một cái túi riêng cho đồ giơ. Rồi tôi biết cô xài kem gì son gì cho mỗi cuộc đi như như vậy.

Cô rất tin tưởng người giúp việc đến nỗi khi đi là xách cái vali đi mà không mở ra kiểm tra lại xem có đủ không, ra tới nơi là cô rối lên khi không thấy lọ kem. Con ơi cô thấy ngăn nắp quá cô không dám lục lên tìm

Cô gọi điện về cho tôi. Tôi bảo cô bình tĩnh nha làm theo con “Cô để tay xuống tầng thứ 3 bên phải là sẽ có kem chống nắng, Vì ngày thứ 3 cô đi tắm biển… Tôi để các túi riêng để các thứ để phục vụ trong ngày…”

Tôi tự hào là osin gia đình của cô và cố gắng làm sao mà khi cô đi chơi mà cô vẫn thấy có mình đi theo phụ cô. Vì cô chưa từng lao động nặng và từ nhỏ cô rất sung sướng không đụng tay chân nhiều.

Riêng ở nhà rác hay các thứ tôi vứt nhưng nếu giấy tờ hay hóa đơn hay gì khác là tôi không vứt ngay mà để qua một bên. Vì có lúc các giấy tờ nhỏ đó mà tôi vứt nhanh là để lại hậu quả không hay.

5. Tôi nghĩ rằng đây là gia đình thứ hai

Khi tôi đã không có cơ hội gắn bó nhiều với cha mẹ tôi. Tôi nghĩ đây là gia đình thứ hai. Con của cô tôi nuôi lên từ nhỏ, tôi hiểu hết từ tính cách và mọi thứ. Tôi vẫn biết mình là người giúp việc nhưng trong mắt tụi nhỏ rất tôn trọng tôi. Có khi tôi còn phải là cán cân công lý cho ba mẹ con

Chú hiền từ không nói gì nhưng tôi biết chú quan tâm tôi. Khi tôi sốt hay cảm lạnh do dầm nước nhiều là chú sai hai con mình làm chuyện nhà để tôi nghỉ ngơi. Tôi áy náy lắm vì là mình làm gánh nặng cho gia đình. Nhưng sự quan tâm như vậy tôi thấy ấm lòng. Tôi không nghĩ tới là phải lấy chồng hay gì cả..Tiền bạc tôi đủ chi phí lo lắng cho gia đình cha mẹ tôi. Tôi cũng để dành tiền được. Với tôi được sống như vậy là hạnh phúc.